
Không làm thương hiệu thì vẫn có thương hiệu – câu chuyện của tôi
Tôi chưa bao giờ xem mình là người “làm thương hiệu cá nhân” theo nghĩa bóng bẩy. Tôi không xây hình ảnh lung linh, không kể câu chuyện truyền cảm hứng được trau chuốt, cũng không cố tỏ ra dễ mến hay chiều lòng số đông. Nhưng tôi hiểu rất rõ một điều: dù bạn có làm thương hiệu hay không, bạn vẫn đang mang một thương hiệu trong mắt người khác.
Vấn đề không nằm ở việc bạn có chủ động xây dựng hay không, mà nằm ở chỗ: ai là người định nghĩa hình ảnh của bạn. Nếu bạn không làm việc đó, người khác sẽ làm thay. Và thường thì họ sẽ định nghĩa bạn theo cách… bạn không kiểm soát được.
Bài viết này không phải là một bài dạy làm thương hiệu. Đây là một câu chuyện cá nhân, về cách tôi chọn cách xuất hiện, chấp nhận va chạm và sống chung với những nhãn dán mà người khác gán cho mình.
Khi tôi nhận ra: không định nghĩa mình là một rủi ro
Tôi làm công việc tư vấn. Công việc của tôi không phải là vỗ về, cũng không phải là nói những điều người ta muốn nghe. Nhiệm vụ của tôi là nhìn ra vấn đề, chỉ ra điểm sai, phản biện những điều đang được mặc định là đúng.
Trong những năm đầu, tôi chỉ tập trung làm cho tốt chuyên môn. Tôi nghĩ rằng: chỉ cần mình đúng, mọi người sẽ hiểu. Nhưng thực tế không đơn giản như vậy.
Khi bạn nói thẳng, nói thật, nói vào chỗ đau, người ta rất dễ gán cho bạn những nhãn như “khó chịu”, “cứng”, “không khéo”, thậm chí là “công kích”. Và khi chưa có một hình ảnh định vị rõ ràng, những nhãn đó đứng một mình, trơ trọi, dễ bị hiểu sai.
Tôi nhận ra rằng: vấn đề không phải ở việc tôi nói gì, mà là người ta đang nhìn tôi dưới lăng kính nào.




